TIVI ĐEN TRẮNG ĐẦU TIÊN, VÔ TUYẾN TRUYỀN HÌNH THẾ GIỚI RA ĐỜI

Có lẽ trong ký ức của nhiều người, hình ảnh chiếc tivi đen trắng cùng những lần rủ nhau đi "xem ké" nhà hàng xóm sẽ mãi không bao giờ quên. Hồi đó, hễ thấy nhà nào trong xóm dựng cây ăng-ten lên là tụi con nít lẫn người lớn đều mừng trong bụng, vì sắp có tivi để …coi ké.

Bạn đang xem: Tivi đen trắng đầu tiên


 

Có lẽ trong ký ức của nhiều người, hình ảnh chiếc tivi đen trắng cùng những lần rủ nhau đi "xem ké" nhà hàng xóm sẽ mãi không bao giờ quên. Cách đây mấy chục năm, tivi đen trắng được xem là cả một gia tài, chỉ những gia đình khá giả mới mua được.

Hồi đó, hễ thấy nhà nào trong xóm dựng cây ăng-ten lên là tụi con nít lẫn người lớn đều mừng trong bụng, vì sắp có tivi để …coi ké. 

Cả xóm chỉ có một cái tivi, nên hầu hết bà con phải đi xem nhờ.

“Xoay qua phải chút nữa, hột không rồi, trả lại xíu, qua trái, nữa, nữa. Đúng rồi. Được rồi, vô coi được rồi”. Đó là những câu nói quen thuộc của người dân quê tôi thời tivi đen trắng. Lúc ấy, đời sống kinh tế còn khó khăn, các phương tiện giải trí cũng không phong phú như bây giờ, bà con chủ yếu nghe radio, nên khi nhà nào sắm được tivi, dù là trắng đen nhưng cả xóm ai cũng mừng dùm.

Giữa những căn nhà lá xung quanh vườn cây xanh lá, nhà của bà Năm xóm tôi nổi bật hơn cả, không phải vì nhà tường hoành tráng mà là vì có cái cột ăng-ten. Tivi đen trắng của bà năm hồi đó vỏ màu đỏ, màn hình lồi, 14 inch, có 1 cái nút chuyển kênh và 3 núm vặn bật, tắt, tăng giảm âm thanh, chỉnh sáng tối và tương phản chứ không có remote điều khiển như tivi bây giờ.

Những buổi tối có chiếu phim, cải lương hay thời sự là cả xóm tập trung lại để xem, đông đúc, và nhộn nhịp. Nhất là coi cải lương, bà nội tôi với mấy cô bác, lúc nào cũng khóc khi cô Nguyệt trao con cho ông Minh trong Tô Ánh Nguyệt, rồi khi cô Lựu trong Đời Cô lựu nhận lại con ruột của mình.

Chuyện cái tivi là cả gia tài, hiếm nhà có được không chỉ ở xóm tôi mà ở Long Xuyên, An Giang, quê của anh Trương Thành Đạt cũng y vậy, nhưng khác ở chỗ, nhà anh chính là hộ có điều kiện sắm tivi.

Anh Đạt kể: "Hồi xưa, nhà anh có TV trắng đen mà xài bằng điện bình. Nhớ hồi xưa trong cái xóm chỉ có nhà anh có TV thôi. Mỗi lần có xem phim hay là xem cải lương là nguyên một nhà luôn, đâu chừng mười mấy hai chục người. Xóm anh thì xung quanh là dòng họ không hà, mấy anh em xúm lại coi".

Nhà nào có tivi, nhà đó thành trung tâm xóm. Trời chập tối, mọi người tranh thủ ăn cơm nước, tắm rửa, lội đồng, bơi xuồng đi coi ké. Chủ nhà cũng hiếu khách, trải chiếu, xếp ghế cho mọi người ngồi. Có bữa không còn ghế, nhiều người phải đứng hoặc lót dép ngồi đỡ. Tôi hay đi coi cải lương cùng với bà nội, vì con nít nên được ưu tiên ngồi hàng đầu, gần tivi để coi cho rõ, nhưng hổng bữa nào coi hết tuồng, cứ sau phần giới thiệu, nghệ sĩ hát vài cảnh là tôi ngáp dài, ngáp vắng. Biết ý cháu, nội hay nói: “Ngủ đi con, lát hết tuồng, nội kêu dậy đi dìa".

Kể về chuyện đi coi ké tivi, ông Trần Ngọc Hưởng, ở Hậu Giang nhớ lại: "Toàn đi coi ké thôi, một xóm 9-10 cái nhà, có 1 cái vô tuyến, vô tuyến trắng đen, nhiều khi gió nó giặt nghe hù hù, không thấy đường thấy sá gì. Hồi đó toàn trắng đen, khoảng năm 96-97 thì TV màu mới phát triển ở nông thôn. Lúc đó cũng có màu mà màu ở dân thành thị chứ còn trong nông thôn mình không có. Khi mà có TV màu, 1 cái 14inch, số tiền tương đương 4 chỉ vàng, thời điểm khoảng năm 94-95 còn trắng đen thì có 7-800 ngàn".

Ở nông thôn, lúc bấy giờ chưa có điện, phải xem tivi bằng bình ắc quy. Hết điện thì đem ra chợ sạc. Thỉnh thoảng, đang khúc cao trào thì hết điện, phải chờ thay bình mới, ai cũng tiếc hùi hụi vì không coi được khúc hay. Muốn coi đài nào thì phải xoay ăng-ten chứ không điều khiển. Lệch hướng nhiều khi nhiễu xem không được.

Anh Đạt kể tiếp: "Vui nhất là đi vặn ăng-ten, đi suốt. Ngày nào coi TV cũng vặn ăng-ten. Người lớn thì coi cải lương còn tụi anh thì coi hoạt hình, thường tối tối sau thời sự có hoạt hình là đi vặn ăng-ten, vặn đã đời luôn để canh trúng đài. Con nít thì tụ theo giờ con nít, còn người lớn thì tụ theo khung giờ người lớn mà hồi xưa chạy bằng điện bình. Hồi xưa nói là bị rớt sóng. Kiểu như đang bắt đài này mà nói xen xen nội dung của đài kia vô. Tức dữ lắm".

Thời tivi đen trắng, thời gian đài truyền hình phát sóng ngắn, chương trình cũng không phong phú như bây giờ, nên mọi người hay để dành điện bình để coi thời sự, cải lương hoặc hoạt họa chứ hiếm khi coi mấy chương trình khác.

Ông Trần Ngọc Hưởng nói: "Chỉ có ngày thứ 7 với chủ nhật, còn ngày thường thì phim tài liệu, thời sự thành ra nó không bằng bây giờ. Chiều 5-6 giờ đi lại đó chơi, người lớn uống trà, nhỏ thì ngồi nói chuyện, chơi đồ chơi, 9 giờ có khi 10 giờ, 10 giờ mấy vì chương trình khoảng 45 phút, 1 tiếng trở lại".

Xem thêm: Top 10 phim anime nam chính bá đạo nhất, top 10 anime giấu nghề hay

Hết chương trình ra về, mọi người bàn tán sôi nổi tập phim, tuồng cải lương hôm nay, ai cũng ao ước, ráng mần để mai mốt nhà có cái tivi khỏi đi coi ké. Đi coi ké cũng có những chuyện vui, có người tận dụng đông người để kinh doanh. Vừa được xem tivi, vừa có bánh trái, nước uống nhâm nhi, ai cũng thích.

Ông Hưởng kể tiếp: "Người thì bán thuốc hút, người thì bán sinh tố, rồi bắt đầu chủ nhà nhiều khi bán cà phê đồ nữa. 8 giờ mấy 9 giờ gần tới chương trình mới bắt chứ đâu có bắt thời sự như bây giờ, tại vì xài bình thành ra sợ bắt sớm thì hết điện, Nếu ai khá khá thì mua được bình 100Am-pe, nghèo nghèo thì mua loại 12V, có 25Am-pe, hát thành ra được 1 đêm với 2 là hết".

Đến những năm 1990, điện về đến quê. Người ta không dùng ắc quy nữa mà chỉ để phòng hờ khi cúp điện. Nhiều gia đình bắt đầu sắm được tivi. Tụi con nít tụi tui không phải đi từ cuối xóm lên đầu xóm xem ké nữa.

Rồi tivi màu bắt đầu xuất hiện. Một gia đình có thể sở hữu nhiều tivi là chuyện rất bình thường. Chương trình truyền hình ngày cùng phong phú, hấp dẫn mọi người đa dạng sự lựa chọn xem trên điện thoại và trên internet nữa.

Ông Hưởng bộc bạch: "Người dân người ta đỡ hơn rồi, bị vì bây giờ có điện đài, có TV màu, TV thông minh rồi cảm ứng nữa. Từ đó, thấy cuộc sống của dân bây giờ thấy nó phát triển vượt trội quá xa".

Với sự phát triển của cuộc sống, chiếc tivi đen trắng dần lùi vào dĩ vãng, chúng bị gia chủ đem bán cho ve chai, chỉ còn vài hộ mua lại xem đỡ ghiền hoặc muốn lưu giữ làm kỷ niệm như nhân chứng cho một thời đổi mới.

Giờ đây, không còn cảnh xem ké tivi nữa nhưng ký ức về những chiếc tivi đen trắng một thời vẫn như một thước phim sống động, minh chứng cho một ký ức thật đẹp, tuy còn vất vả nhưng đầy niềm vui.

Cuối những năm 1980 của thế kỷ trước, qua mấy năm thực hiện đổi mới kinh tế, thoát khỏi thời bao cấp, cuộc sống của người dân nông thôn đã và đang chuyển biến từng ngày. Từ chỗ chạy ăn từng bữa, mọi người đã có của ăn của để. Những căn nhà tranh vách đất dần bị phá bỏ, thay vào đó là những căn nhà ngói ba gian kiên cố.Những gia đình thuộc tầng lớp "đại gia" cũng bắt đầu mua sắm những vật dụng đắt tiền. Hoành tráng nhất phải kể đến chiếc xe Cup, xe Babetta, đài cát xét và chiếc Tivi đen trắng... mà nói ra nhiều người có mơ cũng không dám nghĩ đến. Cả chục cây vàng, cả mấy tấn thóc chứ chẳng chơi!
*
Quê hồi đó chưa có điện. Cả thôn tôi khi đó mới có hai nhà là có tivi đen trắng để xem. Không có điện nên xem bằng Ắc qui. Xem vài hôm hết điện thì mang lên phố huyện sạc lại. Giàn Ăng ten cũng chưa có. Một là dùng luôn cái Ăng ten râu gắn sẵn sau Tivi, xem hơi nhiễu. Hai là kiếm cái vành nhôm xe đạp, gắn chắc vào đầu một cây tre hoặc cây luồng cao rồi dựng đứng lên để ngoài hiên nhà. Lấy dây điện nối từ vành xe xuống Tivi xem sẽ sắc nét hơn Ăng ten râu. Mỗi khi xem kênh nào, là phải ra xoay giàn Ăng ten đúng hướng kênh đó thì xem mới ổn. Lệch hướng nhiều khi nhiễu xem không được.
*

*
Chương trình Tivi hồi đó cũng chẳng có nhiều ngoài VTV và Truyền hình Hà Nội. Giờ phát một ngày chỉ khoảng mấy tiếng, chứ nào có 24/24 như bây giờ. Thời gian đầu chương trình phát sóng là từ 6 giờ tối đến 11 giờ khuya. Cả ngày chỉ phát có 5 tiếng đồng hồ vậy thôi. Nếu mà bật Tivi từ sớm trước 6 giờ, ta sẽ gặp cái màn hình chờ nó như vầy ^_^
*
Tivi đen trắng dân quê tôi dùng thường là nhãn hiệu Sam
Sung vỏ màu bạc hoặc Sanyo vỏ màu đỏ. Đa phần là 14 inch. Nhà mặt phố, bố làm to thì có Tivi cửa lùa 19, 20, 21, 25 thậm chí 29 inch xem rất là đã mắt. Ngoài ra còn có Tivi vỏ gỗ 17, 19 inch xem cũng tốt hơn 14 inch nhiều, mà thường chỉ có nhà giàu mới mua nổi.
*
Cả xóm có 2 chiếc tivi thế nên cứ tối đến, chỉ cần nghe thấy chủ nhà mở ra xem, là hàng xóm xung quanh kéo đến đầy nhà. Lũ trẻ mê tivi có khi còn lặn lội cả cây số mò tới. Chương trình tivi có mấy tiếng đồng hồ nhưng phục vụ đủ cả từ đám trẻ con tới người lớn. 7 giờ tối là chương trình Những bông hoa nhỏ của lũ trẻ con, kéo dài đến 7 giờ 30 phút. Nội dung chủ yếu của chương trình những bông hoa nhỏ là chiếu ca nhạc thiếu nhi hoặc phim hoạt hình cho tụi trẻ xem.
*
Phim hoạt hình, mục mà tôi mong chờ nhất. Hồi đó chủ yếu chiếu các bộ phim hoạt hình của Nga mà bộ phim chiếu nhiều nhất là " Hãy đợi đấy!". Cuộc rượt đuổi trường kỳ giữa chú sói gian ác và chú thỏ thông minh hết từ tập này qua tập khác, bao lần làm bọn trẻ chúng tôi cười nghiêng ngả.
*
Hết Những bông hoa nhỏ thì đến chương trình quảng cáo. Tôi vẫn nhớ như in mấy mục quảng cáo ngày xưa.Nào là " Hồng Ngọc chuyên comple, Hồng Ngọc chuyên áo dài.... đến với Hồng Ngọc, quý khách sẽ được may những bộ quần áo vừa ý....."
*

Ấn tượng hơn cả phải kể đến quảng cáo bột giặt Đức Giang. Chị gái đang giặt quần áo, đứa em trai mập ú đuổi con gà mái chạy qua, vấp ngã té luôn vào cái chậu quần áo chị giặt. Thằng bé vội lóp ngóp đứng dậy, quần áo ban nãy đen nhẻm giờ bỗng trở thành trắng toát..." Bột giặt Đức Giang, tẩy sạch mọi vết bẩn! " Rồi thì " Hãy đến với Dạ Lan, kem đánh răng của mọi gia đình...." với hình ảnh cụ già đánh răng trắng bóc.....
*
Cùng với chiếc Tivi đen trắng, những thương hiệu quen thuộc ngày xưa cũng dần biến mất khỏi thị trường. Mấy hôm trước xem VTV1, tôi bỗng giật mình khi nghe lại mục Quảng cáo của nhà may Hồng Ngọc chẳng khác gì năm xưa "Hồng Ngọc chuyên comple, Hồng Ngọc chuyên áo dài.... Có một điều gì đó đầy kỷ niệm mà lâu lắm rồi mới được cảm nhận lại.Sau quảng cáo là chương trình thời sự. Chương trình này chỉ khoái mấy ông, mấy chú mấy bác và các anh lớn tuổi thôi. Mọi người vừa xem vừa bàn luận sôi nổi về thế sự, lũ trẻ bọn tôi nghe cứ như vịt nghe sấm, nhiều lúc chẳng hiểu gì. Bọn trẻ chúng tôi khi ấy chỉ khoái xem mấy chương trình như Những bông hoa nhỏ, phim Tây Du Ký và thêm nữa là chương trình thế giới động vật chiếu lúc 8 rưỡi cũng làm tụi tôi mê mẩn với những con vật mà ngoài đời có khi chúng tôi chẳng gặp bao giờ.
*

9 giờ là giờ chiếu phim. Có cả phim nước ngoài lẫn phim Việt Nam. Bộ phim nước ngoài đầu tiên tôi được xem phải kể đến hai bộ phim " Đơn giản tôi là Maria" và " Tây Du Ký"." Đơn giản tôi là Maria " là phim tâm lý xã hội của Mê xi cô, thế nên bọn trẻ chúng tôi chẳng có mấy hứng thú. Nhưng mấy bà, mấy cô, mấy chị thì mê phim này như điếu đổ, chẳng khác đám tuổi teen và các bà nội trợ mê phim Hàn bây giờ. Phim gần hai trăm tập mà cả xóm cứ ngồi xem mê say chẳng bỏ tập nào, vừa xem vừa bàn luận phim ầm ầm cả một góc nhà.
*
Phim " Tây Du Ký" thì chẳng phải bàn. Già trẻ lớn bé đều mê hết. Mỗi lần có phim đảm bảo nhà gia chủ chật ních người. Bọn trẻ loi nhoi thì xếp hàng ngồi ngay ngắn gần tivi. Người lớn cao hơn, đứng sau. Có cái Tivi, cả xóm xem nhiều lúc gia chủ tiếp chè nước cũng mệt nghỉ. Chẳng sao, vui mà! Thế mới đậm đà tình làng nghĩa xóm. Thỉnh thoảng cái tivi trở chứng không lên hình hoặc lên chập chờn, gia chủ ra vỗ vào vỏ tivi cái bộp! Lại xem như bình thường ^^
*
Qua đầu những năm 1990, điện về đến thôn quê. Người ta nối tivi với điện để xem chứ không dùng Ắc quy nữa. Ắc quy chỉ để phòng khi mất điện xem thôi. Những năm đó kinh tế nhân dân cũng nhiều nhà khá giả nên số tivi của xóm nhiều hơn. Nhiều đứa không phải đi từ cuối xóm lên đầu xóm xem ké nữa.Rồi thì Tivi màu bắt đầu xuất hiện. Chiếc Tivi đen trắng dần lùi vào dĩ vãng. Chỉ còn lác đác vài ba hộ nghèo, mua lại xem cho đỡ ghiền. Dư âm của thời bao cấp dần rời xa, cuộc sống nông thôn đổi mới sung túc từng ngày, và người ta cũng quên đi chiếc tivi đen trắng đã từng một thời cả xóm quây quần xem mỗi tối. Chúng bị gia chủ đem bán cho mấy bà ve chai, đa số tháo rời ra thành phế liệu tái chế, những chiếc may mắn thì được một số người hoài cổ (trong đó có tôi) giữ lại làm kỷ niệm, như nhân chứng cho một thời đổi mới, tuy còn vất vả nhưng đầy niềm vui.Hãy ngủ yên trên tủ cùng những cuốn sách xưa của tao nhé, chiếc Tivi đen trắng thân thương!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.