CHIÊN ĐÀN CÔNG ĐỨC PHẬT TÔN NGỘ KHÔNG THUỘC CẤP BẬC NÀO TRONG PHẬT GIỚI

Tám mươi kiểu mẫu nạn tai ương trọn,Dựng cơ huyền, chí phía sắt son.

Bạn đang xem: Chiên đàn công đức phật

Ma lui là vày lòng bền,Muốn thành bao gồm pháp phải đề xuất tu trì.Chớ bảo mang kinh kia là dễ,Công thánh tăng chịu đựng khổ xiết bao.Xưa nay cấu kết tuyệt sao!Một ly sai biệt kết như thế nào nổi đan!

Trải qua 81 nạn trên hành trình thỉnh kinh, sau cuối thầy trò Đường Tăng cũng tới được Linh Sơn, bái con kiến Phật Tổ. Đường Tăng đắc trái vị Phật, được Như Lai phong chức cừu Đàn Công Đức Phật. Có bạn nói Đường Tăng từ đầu đến cuối nhờ vào sự bảo hộ của các đồ đệ, chỉ xét tấm lòng thành phía Phật với nhẫn nại chịu đựng khổ mà thành công quả. Đó cũng là 1 trong những phương diện. ở kề bên đó, trái vị đắc được độc nhất thiết phải tương ứng với cảnh giới trung ương tính của fan tu luyện. Chúng ta đọc mếm mộ Tây du ký <1> đã khi nào tự hỏi, trước khi đắc trái vị Phật, Đường Tăng đã tu mang đến cảnh giới làm sao chưa?

Đường Tăng kiếp trước vốn là môn đệ thứ nhì của Như Lai, tên thường gọi Kim Thiền Tử. Bởi không chịu đựng nghe thuyết pháp, khinh thường đạo giáo, yêu cầu bị Phật Tổ đày vong linh xuống cõi phương Đông, đầu bầu tu luyện lại tự đầu. Kiếp này, Đường Tăng làm nam nhi của trạng nguyên è Quang Nhị và tiểu thư Mãn Đường Kiều, đàn bà của vượt tướng Ân Khai Sơn. Trên đường đi nhậm chức tri che Giang Châu, è Quang Nhị bị nhị tên lái đò tấn công chết, quẳng xác xuống sông. Một thương hiệu cướp hàng fake làm trạng nguyên, xay tiểu thư phải lấy hắn. Tè thư nhẫn nhục sinh sống thừa, khi vừa sinh hạ Đường Tăng thì lén thả trôi sông, mong muốn trời thương, sau này mẹ con được đoàn tụ.

Đường Tăng trôi theo làn nước đến cửa miếu Kim Sơn, được hòa thượng Pháp Minh nuôi nấng, khắc tên là Giang Lưu. “Thời gian ngấm thoát, ngày tháng thoi đưa, chẳng mấy chốc Giang Lưu đang mười tám tuổi, trưởng lão bèn giảm tóc đi tu, để pháp danh là Huyền Trang. Huyền Trang từ thời điểm ngày làm lễ thụ giới, bền lòng tu đạo”. Do đức hạnh vẹn tròn, Huyền Trang được hoàng đế Đường Thái Tông mời thuyết pháp tại “Đại hội thuỷ lục”, hết sức độ mang đến vong hồn. Vừa hay, Quán ráng Âm ý trung nhân Tát vâng mệnh Phật Tổ sang trọng phương Đông tìm người đi rước kinh, biết được pháp sư Huyền Trang là người có đạo đức, bèn báo mang lại vua Đường hay ở miếu Đại Lôi Âm, nước Thiên Trúc gồm pho kinh Đại thừa rất có thể cứu vớt các vong hồn bay khổ, vong mạng trường sinh. Đường Tăng chẳng hiềm gian nan, ngay nhanh chóng ứng mệnh vua sang Tây Trúc thỉnh kinh, lời rằng: “Nếu không sang cho tới nơi, ko thỉnh được chân kinh, thần xin chết, không dám trở về nước, mãi sau chịu đắm chìm nơi địa ngục”.

 

Hoàng đế Thái Tông cảm ơn huệ của Đường Tăng, đến trước bàn thờ Phật, lạy pháp sư bốn lạy, và call là “ngự đệ thánh tăng”. Trước lúc Đường tạo thêm ngựa, đơn vị vua mời ông một chén bát rượu thuần khiết nhằm tỏ lòng lưu lại luyến, còn nhặt một nhúm đất cho vô trong chén, mong mỏi thánh tăng “Nhớ nhung mảnh đất quê hương/ Đừng ưa khu đất khách bạc vàng ngàn cân”. Chịu đựng ơn sâu của Thái Tông hoàng đế, xuyên suốt dọc con đường thỉnh kinh vào sinh ra tử, Đường Tăng dường như không tích tắc nào quên thiên chức vua trao, chỉ chổ chính giữa tâm niệm niệm chóng vánh tới được Linh Sơn, bái kiến Phật Tổ.

Ví như sống hồi thứ 32: “Núi Bình Đính, Công tào truyền tín/ Động Liên Hoa, chén Giới gặp mặt tai”, Đường Tăng trải lòng với những đồ đệ:

Ngày như thế nào vâng lệnh vượt Tràng AnBái Phật đinh ninh trong cả dọc đườngXá lị tượng đá quý phô rực rỡPhù đồ vật ánh ngọc tỏa huy hoàngVượt nhiều sông thẳm vào trời đấtTrải mấy non cao khắp nắm gianKhói sóng mịt mù và chén ngátThân này bao thuở được thanh nhàn?

Hay nghỉ ngơi hồi trang bị 36: “Ngộ ko xử đúng muôn duyên phục/ Đạo tà phá quăng quật thấy trăng soi”, sau khoản thời gian vượt qua đại nạn làm việc núi Bình Đính, thầy trò thường xuyên lên đường, “kể làm sao để cho xiết bao nỗi nạp năng lượng gió nằm sương, vệ sinh mưa gội nắng”. Tam Tạng hỏi những đồ đệ rằng: “Các môn sinh ạ, trời Tây làm thế nào mà cạnh tranh đi thế? Ta nhớ từ ngày rời Tràng An, dọc đường xuân qua hè tới, thu hết đông tàn, nói đã tư năm năm rồi, mà sao đi mãi ko tới?”.

Trước cảnh núi non hiểm trở, tương đối lạnh bốc cao, chim ngàn tương khắc khoải, ông cũng cảm thán mà lại rằng:

“– Ngộ ko ơi, ta:

Từ ngày ích tri thề non ấyVương bất lưu giữ hành tiễn nước ngoài thànhGặp gỡ dọc đường tam lăng tửThúc roi bên trên nẻo mã đâu linhTrèo non lội suối tìm tởm giớiVượt vách qua khe hái phục linhPhòng kỷ một thân như trúc lịchHồi mùi hương bao thuở mang lại triều đình?” <2>.

Nỗi niềm tha thiết ấy của Đường Tăng là rượu cồn lực giúp ông nhẫn chịu những khổ nạn, dẫu sa vào hang hùm mồm cọp cũng quyết chẳng con quay đầu. Cho tới hồi lắp thêm 44: “Thần thông vận phép đun xe cộ nặng/ Tâm chủ yếu trừ yêu thừa cổng cao”, sau khoản thời gian thu phục được Đà Long ngơi nghỉ sông Hắc Thuỷ, Tây du ký lại sở hữu thơ rằng:

Thoát nàn sang Tây quyết mang kinh Qua bao núi đẹp, trải bao thành Ác là thỏ lặn ngày rồi thángHoa rụng chim kêu hạ gối xuân Thế giới bố nghìn thu lòng mắt Đại châu tứ vạn giẫm cẳng bàn chân Nằm sương ăn gió bao lao khổAi biết ngày nào mang được kinh?

Hành trình thỉnh kinh gian khổ đằng đẵng, ko biết bao giờ mới tới nơi, chẳng biết hầu như yêu ngũ quỷ quái như thế nào đang chờ đợi. Từ trên đầu đến cuối, ta thấy một Đường Tăng thân fan yếu đuối, khiếp sợ lo âu, nhưng luôn luôn sắt son một lòng tiến về Linh Thứu. Thậm chí, tất cả khi bởi vội rubi lên ngựa chiến cho khỏi lỡ độ đường, ông đang mắc mưu yêu quái, rơi xuống đáy sông Thông Thiên. Ở đây, ông new thổ lộ rõ sơ hở vào lòng: “Việc đời chỉ có danh lợi là tối trọng. đàn họ chỉ vì chưng lợi mà lại liều chết quên sống. Thầy trò tôi vâng mệnh vua giữ vẹn lòng trung cũng bởi vì danh. So với họ cũng chẳng không giống nhau mấy tý”.

Hành trình đi Thiên Trúc thỉnh kinh thực chất chính là một trong hành trình tu luyện, đa số yêu ác quỷ quái cản đường cũng là biểu lộ của ma tâm, ma tính trong những người. Rất có thể nói, trường hợp như mong chân kinh cứu vớt độ bọn chúng sinh là thệ nguyện giỏi đẹp cảm cồn trời đất của Đường Tăng, thì giữ vẹn lòng trung chính là động lực ban sơ đưa ông xả thân trên tuyến đường tu luyện. Đối với những người bình thường, hễ lực này là hoàn toàn chân chính; tuy vậy với đệ tử Phật môn, nó đã trở thành một chấp trước căn phiên bản cần buông ném lên hành trình quay trở lại chân ngã.

Xem thêm: Top 5 bộ tranh chữ phúc lộc thọ thư pháp đẹp nhất treo bàn thờ

Giữ vẹn lòng trung, ở một chừng mực như thế nào đó phản ảnh tâm ước danh, vì danh, bảo vệ danh huyết của bản thân mà lại dấn bước. Vì chưng cái danh này nhưng Đường Tăng rơi xuống đáy sông Thông Thiên, cũng vì cái danh này mà ông bắt Tôn Ngộ không cõng yêu quái Ngân Giác, cho nỗi bị hắn đè cả tía ngọn núi lên vai, huyết bảy khiếu phun ra. Tâm bởi vì danh này khiến cho Đường Tăng chấp trước vào hình tướng tá bề ngoài, nên mới thuận lợi bị Hoàng mi quái gạt gẫm khi hắn biến hoá thành hình dạng Phật Tổ, sinh hoạt trong chùa “Tiểu Lôi Âm”. Trong những lúc đó, tu luyện chân đó là tu loại tâm này của nhỏ người, chứ không cần phải bộc lộ tốt đẹp cho người khác xem, cũng chưa phải tụng kinh, quét tháp, xây chùa, bái Phật mà thành.

Tới trước ngày đến được Linh Sơn, Đường Tăng vẫn ôm trong tâm địa cái trung khu cầu mong bái Phật. Vì muốn cầu lạnh ruột cần ông càng lo lắng mỗi khi chạm chán núi hiểm sông sâu, chỉ sợ gặp gỡ yêu ma cản lối. Cho tới tận hồi 85, sau khi vượt nạn ở nước khử Pháp, Tôn Ngộ Không mới nhắc nhở ông rằng:

Phật ở Linh đánh lọ phải cầu, Linh sơn tại tâm tất cả xa nào. Ai ai cũng có Linh tô tháp.Chân tháp tu hành xuất sắc biết bao!

và rằng:

“Tâm lắng có mình riêng rẽ chiếu, trọng tâm còn vạn cảnh hầu hết trong, sơ suất lỡ lầm thành biếng nhác, ngàn đời muôn kiếp chẳng thành công, chỉ việc một tấm lòng thành, Lôi Âm ở ngay trước mặt. Cứ nhìn sư phụ hốt hoảng loạn hoảng, thần trí bất an, thì đạo to còn xa lắm cùng Lôi Âm cũng xa lắm! Sư phụ chớ ngờ vực cứ đi theo con”.

Tôn Ngộ ko với hình tượng bé khỉ là biểu lộ cho loại tâm của Đường Tam Tạng (“tâm viên”), lời thông báo ấy của Ngộ Không cho biết thêm đến cách này, Đường Tăng đang ngộ ra được yếu ớt chỉ của tu hành. Đó là hướng về trong tu tâm, vô cầu mà tự đắc.

Chẳng mấy chốc, thầy trò đang đi đến chân núi Linh Sơn. Tây du ký, hồi trang bị 98: “Vượn ngựa thục thuần nay thoát xác/ Công quả viên mãn chạm mặt Như Lai” có viết:

“Bốn thầy trò Đường Tăng đi thẳng đi ra ngoài đường cái. Thật chính xác là Tây phương đất Phật, khác hoàn toàn các chỗ khác. Bắt gặp nào là cỏ ngọc hoa ngà, thông xưa tùng cổ. Nơi đây, công ty nào cũng thao tác làm việc thiện, tín đồ nào có muốn nuôi sư, chân núi gặp người tu hành, rừng sâu thấy bạn niệm Phật. Tư thầy trò ngày đi tối nghỉ được chừng sáu bảy hôm, thốt nhiên nhìn thấy một dải lầu cao, mấy tầng gác thẳm. Thật là:

Trăm thước vút trời, Chọc tầng Vân Hán.Cúi đầu thấy khía cạnh trời lặn, với tay hái được sen trời.Khung cửa sổ thông thoáng như nuốt ngoài trái đất xa xôi, Điện những hệt tấm bình phong chắn tầng mây bạc.Hạc vàng cung cấp thông tin thu, cây cỗi, Loan tía đưa thư muộn, gió hòa. Thật bao gồm nơi cung báu ngọc ngà, trái một cõi tụng khiếp đàm đạo. Hoa đón xuân về khoe đỏ rực,Tùng cao mưa gội tán xanh om.Hoa thắm quả thơm chiu chít quanh năm, rất thiêng phượng múa ôi tuyệt đẹp!

 

Tam Tạng chỉ roi, nói:

– Ngộ ko ơi, vùng này rất đẹp quá!

Hành đưa nói:

– Sư phụ hầu hết lúc gặp cảnh giả, tượng phật giả, thì gấp sụp người lạy. Bây chừ gặp cảnh thật, phật tượng thật lại chẳng xuống chiến mã là cớ sao?

Tam Tạng nghe vậy, cuống quýt xuống ngựa…”

Chi máu tưởng chừng bâng quơ mà nội hàm thật sâu sắc. Bây giờ đây, không còn một Đường Tăng truy ước bái Phật, chỉ có một thánh tăng trung ương cảnh điềm nhiên, thưởng ngoạn vẻ thù win của Linh Sơn cơ mà lòng ko gợn chút âu lo duy trì vẹn lòng trung hiếu. Đường Tăng từ bây giờ đây đã thực sự đạt đến cảnh giới của “vô cầu”.

Trong “U song tiểu ký” có hai câu cũng nói tới cảnh giới vô dục, vô mong như thế:

“Sủng nhục bất kinh, khán đình chi phí hoa khai hoa lạc,Khứ lưu lại vô ý, vọng thiên ko vân quyển vân thư”.

Tạm dịch:

Không niềm nở điều hơn lẽ thiệt, ngắm trước sân hoa nở hoa tàn,Tùy ý ra đi giỏi ở lại, nhìn khung trời mây tụ mây tan.

Bao tháng ngày Đường Tăng mong mỏi cầu sốt ruột tới được Linh sơn thì toàn gặp mặt yêu ác quỷ quái, mà khoảng thời gian ngắn tâm ông lắng lại, Linh Sơn vẫn ở ngay trước mặt rồi. đề nghị mới nói, fan tu luyện dựa vào xả bỏ nên mới đắc được, thao tác không với chấp trước thì ý – ngôn – hành thoải mái và tự nhiên ở trong Đạo.

Kết thúc hành trình thỉnh kinh, Đường Tăng được Như Lai phong cho chủ yếu quả chức lớn là cừu Đàn Công Đức Phật. Tôn Ngộ Không, Trư chén Giới, Sa Tăng đã các thành thiết yếu quả, Bạch Long mã cũng được trở về cùng với chân như. Có bài thơ làm chứng rằng:

Một thể chân như lạc xuống trần, Hợp hòa tứ tướng lại tu thân.Ngũ hành nhan sắc tướng ko rồi tịch, Trăm quái hư danh thấy chẳng bàn. Chính quả chiên bọn theo đại giác, Hoàn kết quả chức thoát trầm luân, Kính truyền người đời ân vô lượng,Năm thánh ngồi cao bất nhị môn.

Chú thích:

<1> nội dung bài viết có tham khảo phiên bản dịch Tây Du Ký của Như Sơn, Mai Xuân Hải, Phương Oanh, bên xuất bạn dạng Văn học.<2> bài bác thơ làm bởi tên các vị thuốc: ích tri, vương bất lưu giữ hành, tam lăng tử, mã đâu linh, khiếp giới, phục linh, phòng kỷ, trúc lịch, hồi hương.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.